|
|
 Đội múa trống Đu huyện Yên Lập trên đường đi biểu
diễn.
 Thường xuyên trao đổi, rút kinh nghiệm trong đội múa để
hoàn chỉnh bài diễn.
 Múa trống Đu, một loại hình nghệ thuật dân gian của vùng
Yên Lập, Phú Thọ.
 Những tay múa cự phách của đội múa trống Đu huyện Yên
Lập.
 Luyện tập động tác ôm trống.
 Động tác uyển chuyển, tỏ rõ sự điêu luyện, dẻo dai và
nhanh nhẹn của người múa trống
Đu.
| Điệu múa trống Đu không thể
thiếu trong sinh hoạt văn hoá cộng đồng của người Mường ở huyện
Yên Lập, tỉnh Phú Thọ. Người dân nơi đây thường tổ chức múa trống Đu
vào các dịp hội hè, lễ tết, cầu mùa màng tốt tươi, mưa thuận gió hòa, mừng
nhà mới…
Múa trống Đu có nguồn gốc ở
huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ, gắn liền với một tích chuyện đầy huyền bí. Sự
tích kể rằng, ngày xưa có hai vợ chồng người Mường đang chung sống hạnh
phúc thì không may người vợ lâm bệnh nặng và qua đời. Người chồng đau khổ,
buồn nhớ vợ, còn đứa con nhỏ thì cứ gào khóc gọi mẹ. Thương con,
chàng góa sang làng bên mua chiếc trống về chơi đùa với con. Chàng
vừa gõ trống vừa múa cho đứa con đỡ khóc mẹ. Thế rồi, khi người cha
qua đời, đứa con lại gõ trống tiễn cha.
Đời này qua đời khác, cái tên
trống Đu bắt đầu xuất hiện, từ chỗ gõ trống chỉ có tính chất tỏ nỗi nhớ
vợ, nhớ cha đã trở thành điệu múa trống Đu không thể thiếu trong sinh hoạt
văn hoá cộng đồng của người Mường ở huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ.
Bây giờ, người dân nơi đây
thường tổ chức múa trống Đu vào các dịp hội hè, lễ tết, cầu mùa màng tốt
tươi, mưa thuận gió hòa, mừng nhà mới… Nghe và xem múa trống Đu, người ta
có thể cảm nhận được ước vọng của người Mường về một cuộc sống ấm no, hạnh
phúc, tình cảm xóm giềng, xua tan điều không may mắn, đón nhận niềm vui
mới.
Trống Đu có mặt tròn, đường kính 30 cm, làm bằng da trâu, thân cao 45
cm. Ban đầu múa trống Đu chỉ có hai người diễn xướng, đại diện cho
người cha và người con. Tuy nhiên, sau này điệu múa có thêm bốn người cùng
tham gia. Khi múa trống Đu, ngoài một người gõ trống cái còn một người thổi
kèn, một người đánh trống con, một người đánh mõ và một người gõ phách. Người múa
trống cái gõ, xoay, ôm, lăn, vần trống, giữ vai trò linh hồn của điệu múa.
Từng động tác múa thật uyển chuyển, tỏ rõ sự điêu luyện.
Nhịp điệu trống cái được gõ
đều, người múa chính đứng ở giữa, vừa múa vừa đánh trống để nhịp trống
khớp với các nhạc cụ khác. Cái khó nhất của múa trống Đu không phải chỉ ở
trình độ nghệ thuật biểu diễn mà còn đòi hỏi người múa phải có có sức
khoẻ, sự dẻo dai, nhanh nhẹn, biết cảm thụ sâu sắc ý nghĩa điệu múa, làm
các động tác múa thể hiện được nội tâm con người.
Khi điệu múa bắt đầu, người đánh trống cái ra trước, nghiêng mình
chào khán giả, rồi dập trống, gõ ba hồi liên tục. Lúc này, đội múa
từ hai bên cánh gà đi ra. Người gõ trống cái tiếp tục gõ trống,
giữ nhịp múa cùng lúc tiếng kèn được cất lên. Người đánh trống cái “đùa
trống” ra các góc trống, rồi vào giữa trống, khi nằm ngửa quay đầu về phía
khán giả, khi bồng trống lên chân để đánh, quay vòng người, thậm chí dùng cả
hai chân hất trống lên tay, ôm trống và gõ, động tác múa
khéo léo, âm thanh sinh động, lại được tô điểm thêm bằng những trang phục rực
rỡ của cả đội múa khiến cho điệu múa càng thêm phần náo nhiệt, hứng khởi.
Thông thường, người đánh trống
cái mặc quần hồng, áo đỏ, đai ngang màu xanh, đầu chít khăn đỏ, còn các
thành viên khác mặc trang phục nâu, đai ngang và khăn chít đầu đều màu đỏ.
Điệu múa
trống Đu trở thành niềm tự hào của đồng bào dân tộc Mường ở huyện Yên Lập,
tỉnh Phú Thọ.
Bài: Nguyễn
Tuấn Long - Ảnh: An Thành
Đạt |