|
|
 Đa Hội, một làng nghề đang giàu lên từ nghề làm thép
truyền thống.
 Từ những xưởng cán rút thép như thế này người làng Đa
Hội cho ra lò mỗi ngày gần chục tấn thép thành
phẩm.
 Người thợ già Nguyễn Văn Là (53 tuổi) chuẩn bị các trang
bị bảo hộ cho mình trước khi vào lò luyện thép.
 Nước thải có chứa hàm lượng dầu, rỉ sắt, hóa chất từ các
xưởng sản xuất thép được thải trực tiếp vào môi
trường.
 Không khí ngột ngạt khói, bụi trên những con đường làng
Đa Hội do xe cơ giới cũng như khí thải từ các lò luyện thép thải
ra.
 Sản phẩm thép truyền thống của làng Đa Hội đã mang
lại nguồn lợi kinh tế cao cho người dân làng
quê.
 Vết cháy trên cơ thể người thợ thép làng Đa Hội cho thấy
sự khắc nghiệt của nghề luyện thép thủ
công.
| Đa Hội
(xã Châu Khê, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) bây giờ không còn là cái làng
rèn cũ kỹ như xưa mà đã biến thành một đại công trường luyện thép thủ công
lớn nhất cả nước. Đi từ đầu làng đến cuối thôn đâu đâu cũng một màu lửa đỏ
của lò nung và mùi tanh tanh của thép.
Thép của Đa
Hội tuy chỉ là thứ thép xây dựng được luyện cán bằng phương pháp bán thủ
công nhưng được sử dụng nhiều trong lĩnh vực xây dựng vừa và nhỏ
nên có tiếng trên khắp các tỉnh, thành cả nước. Chính vì vậy, ở cái làng
nhỏ này hàng ngày người ta thấy đủ loại xe cộ lớn nhỏ lên đến hàng trăm
chiếc suốt ngày đêm nối đuôi nhau hối hả vào ra mua bán. Cả xã Châu
Khê hiện có khoảng 3.000 hộ thì có đến 1.756 hộ theo nghề thép, tập trung
cả vào làng Đa Hội. Trong đó có 164 hộ làm nghề đúc, 191 hộ cán rút
thép, 19 hộ mạ và 367 hộ sản xuất các mặt hàng kim khí khác… Hàng ngày nơi
đây có gần 7.000 lao động làm việc, mức thu nhập bình quân từ 2 đến 3
triệu đồng mỗi tháng.
Sản lượng thép ước tính đạt
khoảng 15.000 - 17.000 tấn/tháng, doanh thu lên đến hơn 150 tỉ đồng. Chính
vì thế mà ông Dương Quang Sắc, Phó Chủ tịch xã Châu Khê đã tự hào khoe
rằng, làng Đa Hội bây giờ là “làng tỷ phú”, dân sắm ôtô cứ như sắm xe
máy vậy. Thế nhưng, thép đem đến cho Đa Hội sự giàu có nhưng thép
cũng khiến cho người Đa Hội đang phải lao đao vì nạn ô nhiễm môi trường và
tai nạn nghề nghiệp.
Có dịp được
tiếp xúc với cuộc sống của những người thợ nơi đây, tôi mới thấy được hết
nỗi nhọc nhằn của họ. Quanh năm bốn mùa, nắng cũng như mưa, những người
thợ thép oằn mình dưới sức nóng lên đến cả nghìn độ của lò nung. Chẳng thế
mà có người thợ trẻ đã nói một cách chua chát: “Nghề này chết sớm lắm anh
ơi!”. Câu nói ấy khiến cho tôi nghĩ đến những người thợ quê nghèo nơi
đây, nghĩ đến môi trường làng thép Đa Hội vốn đã ô nhiễm nay lại càng
nghiêm trọng hơn.
Đường sá
ngổn ngang, xe cộ nườm nượp, bụi cuốn mù trời, xỉ sắt, xỉ than, phế liệu
và nước thải đổ bừa bãi. Bên trong xưởng sản xuất thì dây chuyền lạc hậu,
cơ sở tuềnh toàng, phương pháp thô sơ, hiểu biết hạn chế... Hàng trăm lò
luyện thép vận hành hết công suất phun ra bầu không khí một lớp khói đen
mù mịt, đặc quánh, nồng nặc, khét lẹt. Đi kèm theo đó là tiếng lò lửa
réo ù ù, tiếng máy chạy ầm ầm, tiếng kéo thép rít lên xoèn xoẹt…
Nói chung, trên trời khói đen,
lưng chừng nóng bỏng, mặt đất rung lên từng chặp như cơn địa chấn. Ban
ngày, bằng mắt thường vẫn có thể nhận thấy trong bầu không khí nóng bỏng
một màn bụi dày đặc lóng lánh ánh kim được tạo nên từ bụi than và mạt
sắt. Theo tính toán của các cơ quan chức năng, các chỉ số về môi
trường như nước, chất rắn, tiếng ồn, không khí… ở Đa Hội đều vượt quá chỉ
tiêu cho phép từ 1,5 đến 5,4 lần. Nguồn nước mặt và nước ngầm bị ô nhiễm
trầm trọng do các kim loại nặng như sắt, chì, kẽm, manggan, dầu mỡ và các
loại hoá chất độc hại khác đến nỗi giếng nước khoan sâu hàng chục thước
vẫn không thể dùng được.
Ô nhiễm,
hiểm nguy là thế nhưng người Đa Hội vẫn phải nhắm mắt gồng mình sống chung
với nó. Bởi suy cho cùng người dân cũng không thể tự làm được gì hơn khi
mà cả làng làm nghề để mưu sinh. Phó chủ tịch xã Dương
Quang Sắc cũng phải thừa nhận rằng: “Khó lắm! Địa phương đã nghĩ nát
óc để tìm được lối ra cho dân”. Chính vì thế khi tỉnh Bắc
Ninh có chủ trương xây dựng cụm công nghiệp làng nghề để tách sản xuất ra
khỏi sinh hoạt, Châu Khê đã xung phong đi đầu bằng việc xây dựng nên Cụm
Công nghiệp Châu Khê với diện tích 13,5ha trên khu đất trống ở phía tây
nam của xã.
Bên cạnh đó, xã còn tổ chức
nhiều cuộc hội thảo mời các nhà khoa học từ Trung ương về để cùng nhau bàn
cách tháo gỡ. Mới đây xã còn vận động các hộ sản xuất cá thể chuyển dần
sang mô hình công ty để vừa nâng cao năng lực sản xuất vừa có điều kiện
cải thiện môi trường làm việc, rồi cả chuyện xây dựng thương hiệu nữa. Nói
chung là rất nhiều dự định tốt đẹp được đặt ra nhưng xem ra vẫn chưa thành
hiện thực.
Trước mắt
người Đa Hội vẫn phải sống, vẫn làm giàu và môi trường vẫn tiếp
tục bị ô nhiễm. Chuyện giải quyết môi trường làng nghề không hề đơn
giản bởi không thể cứ bị ô nhiễm là phải xóa bỏ làng nghề.
Ô nhiễm
làng nghề đang là thực trạng chung chứ không của riêng gì làng Đa Hội. Để
giải được bài toán khó này xem ra cần phải có thêm thời gian và kinh
nghiệm. Chính vì vậy người Đa Hội bây giờ vẫn nổi lửa hàng đêm và cuộc mưu
sinh vẫn phải vật lộn bên sức nóng ngàn độ của lò nung.
Bài: Thanh Hòa - Ảnh:
Trọng
Chính
|