|
|
 Độc diễn - tiết mục
của đoànBrazil.
 Vở diễn Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài - tiết mục của
đoàn Giang Tây (Trung Quốc).
 Vở diễn “Tò he” - tiết mục của đoàn Việt
Nam.
 Vỡ diễn của đoàn Bỉ.
 Tiết mục của đoàn Israel.
| Lần
đầu tiên hơn 200 nghệ sĩ của 17 nhà hát thuộc 11 quốc gia (Việt Nam, Ai
Cập, Israel, Thái Lan, Philippines, Indonesia, Singapore, Trung Quốc,
Brazil, Bỉ, Thuỵ Điển) đã tham dự Liên hoan múa rối quốc tế lần thứ nhất
(LHMRQT1) tại Hà Nội. 20 chương trình dự thi (12 chương trình quốc tế, 8
chương trình Việt
Nam) đều là
những tác phẩm múa rối đặc sắc, hấp dẫn người xem.
LHMRQT1 đã quy tụ
những nghệ sĩ múa rối xuất sắc thuộc nhiều châu lục, với các tiết mục biểu
diễn được dàn dựng công phu và mới lạ. Công chúng có dịp thưởng thức các
loại hình tiêu biểu của nghệ thuật múa rối: rối que, rối dây, rối bóng,
rối tổng hợp, rối gỗ, rối người… Nghệ thuật rối bóng của
Indonesia khác với
Singapore
, một bên
đậm chất cổ điển còn bên kia thì đầy sự trẻ trung, mặc dù hai quốc gia này
có sự gần nhau về mặt địa lý. Điều này cũng cho thấy bản sắc dân tộc, thế
mạnh văn hóa dân gian của từng nước có ý nghĩa quyết định đối với nghệ
thuật múa rối.
Các đoàn đến từ
Brazil , Thuỵ Điển đặc
biệt chú trọng tới lối diễn khai thác sự sinh động ở động tác của con rối,
trong khi đó
Thái Lan ,
Philippines
lại đem đến những
chương trình dân tộc. Công chúng hết lời ca ngợi tài biểu diễn điêu luyện
và khéo léo của nghệ sĩ nước ngoài. Đó là thủ thuật thao tác con rối bằng
tay của nghệ sĩ Nhà hát Tof (Bỉ); Trò rối dây và hình thức sân khấu rối
đen của đoàn Singapore thể hiện và chuyển tải đặc trưng của một loại hình
múa rối; Kỹ thuật điều khiển rối của nghệ sĩ Joao da Silva Araujo, Brasil
làm công chúng thán phục bởi con rối thể hiện tâm trạng, tình cảm buồn
vui, hạnh phúc ở con người...
Việt
Nam
đến LHMRQT1 với 8 chương
trình, đó đều là những vở diễn lớn, được dàn dựng hoành tráng và công phu,
số diễn viên lên tới vài chục người. “Chuyện tò he” của Nhà hát múa
rối Trung ương là sự kết hợp rối cạn hiện đại với người diễn và nghệ thuật
sắp đặt; trong “Hồn quê”, Nhà hát Múa rối Trung ương kết hợp rối nước
và nghệ thuật sắp đặt; ở “Huyền thoại cồng chiêng”, Đoàn Nghệ thuật múa
rối Đăk Lăk gắn rối que với người diễn… Chất lượng các chương trình múa
rối của Việt
Nam
được đánh giá rất cao. “Hồn
quê” của Nhà hát múa rối Trung ương là cách làm thay đổi những trò rối dân
gian. “Chuyện tò he” gây ấn tượng tốt với công chúng từ sân khấu thiết kế
đơn giản đến các chất liệu mua được ở các làng quê của Hà Tây, với khung
nhà bằng tre, mái bằng giấy báo. Đặc biệt, với thủ pháp kết hợp giữa rối
cạn và nghệ thuật sắp đặt, giữa rối bóng, rối que, rối dây kết hợp với
người…, tiết mục này đã giúp công chúng xem cảm nhận được sự khéo léo của
người dân Việt Nam, gợi mở những tưởng tượng. “Huyền thoại Tiên Rồng” của
Nhà hát múa rối Thăng Long lại được dàn dựng công phu thể hiện ở ba tầng
phân biệt: tầng một là rối nước, tầng hai là rối người và tầng trên cùng
là rối cạn… LHMRQT1 cũng giúp các nghệ sĩ múa rối Việt
Nam
học hỏi
được không ít kinh nghiệm của thế giới.
Ông Nguyễn Văn
Thành, Phó Viện trưởng Viện Sân khấu - Điện ảnh cho rằng: “Tại LHMRQT1
xuất hiện hai xu hướng nghệ thuật trong sự phát triển của múa rối. Xu
hướng thứ nhất là tiếp tục khai thác tiềm năng vốn có của ngôn ngữ múa
rối, thấy rõ ở các chương trình hay tiết mục biểu diễn của
Bỉ,
Brazil, Thụy Điển hay
Indonesia
. Xu hướng
thứ hai là cố gắng tìm cách mở ra và giao thoa múa rối với các loại hình
nghệ thuật khác để mở rộng khả năng truyền cảm của nghệ thuật múa rối,
nhằm tạo nên sự đa dạng cho các chương trình múa rối, thể hiện rõ ở các
chương trình của Việt Nam…”.
|
 Vở diễn “Xanh và Trắng” - tiết mục của
đoàn Giang
Tây (Trung Quốc).
|
 Vở diễn của đoàn Ai Cập.
|
|
 Rối bóng - tiết mục của đoàn Malaysia.
|
 Vở diễn “Hồn quê” - tiết mục của đoàn Việt
Nam.
|
Bài: Tuấn Long - Ảnh:
An Thành
Đạt |